|
|||||||
| Đăng Ký Làm Thành Viên | Nhật ký | Siêu Thị Bạn Bè | Thành Viên | Lịch | Upload Ảnh | Tìm Kiếm | Bài Trong Ngày | Ðánh Dấu Ðã Ðọc |
![]() |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
|
|
#1
|
||||||||||||||
|
||||||||||||||
|
Phần I: NHỮNG NGÀY BÌNH YÊN
Hồi I: Nhân tài xuất hiện Lúc còn sơ khai, thập đại môn phái đang còn trong vòng phân tranh quyền lực. Hai phe chính phái và tà phái giao tranh không biết bao nhiu lần. Đệ tử hết lớp này nằm xuống lại có lớp khác lớn lên thay ngôi kế vị. Thời nào cũng có anh hùng hào kiệt và cũng không ít ác nhân, tiện nhân. Thiên Vương bang lúc ấy nằm dưới sự lãnh đạo của nữ tướng Dương Anh, đứa gái duy nhất của Dương Yêu. Thế lực Thiên Vương bang hùng mạnh, Nam đánh Tống, Bắc phạt Kim. Nhiều phen triều đình cử tướng giỏi đi chinh phạt nhưng đều thất bại. Thế mạnh người đông, không khỏi bị những phái đối địch dùng trò bỉ ổi hòng làm suy yếu Thiên Vương bang. Trong đó có Thiên Nhẫn giáo, một Ma Giáo bí ần và thâm độc, người đã dấy lên chiến tranh phạt Tống. Sợ Thiên Vương bang hùng mạnh, sẽ cản bước đường chinh phạt nhà Tống, Hoàn Nhan Hồng Liệt ngầm sai người trà trộn vào Thiên Vương bang nhằm chia rẽ từ trong nội bộ. Y liền sai Ô Hợp Tất làm công việc này. Ô Hợp Tất tính tình kỳ quái, lúc tỉnh lúc điên nên chẳng ai biết được Ô Hợp Tất là đệ tử trung thành của Thiên Nhẫn giáo. Ô Hợp Tất giả làm kẻ ăn mày điên khùng đến Ba Lăng huyện tìm hiểu tình hình. Nói đến Cổ Bách, kẻ luôn ganh tỵ với Dương Anh. Hắn lúc nào cũng giữ ý nghĩ sẽ thay Dương Anh ngồi vào cái ghế Bang Chủ Thiên Vương bang. Hắn vừa đi trên sa mạc tầng một, đầu óc thẫn thờ nghĩ cách làm sao phế truất Dương Anh ra khỏi ghế bang chủ. Sa mạc sơn động nổi tiếng là nơi nguy hiểm vậy mà hắn đi lại như kẻ đang đi ngắm cảnh. Lưu Phong, Lưu Vân không ai dám lại gần hắn. Lỡ tay mà hắn vuy chùy thì người không còn nguyên vẹn để mà nhận ra. Đang thơ thẩn thì hắn thấy có tiếng bước chân. Bước chân này không phải của bọn thổ phỉ Lưu Phong, Lưu Vân mà nó mang theo một tà khí rất lớn, ách cả một vùng trong sa mạc. Lưu Vân, Lưu Phong nghe thấy tiếng bước chân thì mạnh tên nào tên nấy chạy mất hút, không dám nhìn lại. Giật mình ngạc nhiên, Cổ Bách nín thở chờ đợi. Hắn nghe được tiếng trống ngực đang đánh liên hồi. Tiếng bước chân càng gần hơn, áp lực của tà khí càng mạnh hơn. Cổ Bách tái mặt khi nhận ra chủ nhân của tiếng bước chân đó. Đó là Gia Luật Tị Li. Nguyên Gia Luật đang làm nv trên sa mạc tầng 2, thảo phạt bọn thổ phỉ Lưu Phong, Lưu vân có ý định chống lại Thiên Nhẫn giáo. Sẵn tiện nên hắn đi xuống tầng một xem bọn thuộc hạ làm việc như thế nào. Vừa thấy Cổ Bách, Gia Luật tối sầm mặt. Da mặt hắn co giật liên tục, tay trở thương trong tư thế chiến đấu, thét lên: _ Tên Thiên Vương thúi kia, không ngờ gặp ngươi ở đây! Thiên Nhẫn giáo và Thiên Vương không đi chung đường. Gặp ngươi hôm nay xem như là số trời buộc ngươi phải CHẾT! Cổ Bách nghe thấy ba chữ Thiên Vương thúi, người như nóng ran lên, máu giận chảy ngược lên đầu. Nhưng nhác thấy mình không phải là đối thủ của Gia Luật, bèn thét lại: _ Được! Ta cũng đang muốn tìm tụi Thiên Nhẫn chúng mày mà thanh toán hết đây. Cho ngươi xem tuyệt học của Thiên Vương bọn ta. Tiếp chiêu!!! Nói xong, đoạn Cổ Bách chuyển tấn thi triển chiêu Đoạn Hồn Thích chạy đi mất hút. Gia Luật thủ thế định nhào lên vung thương đâm thì bất ngờ lố đà, mặt úp xuống cát. _ Đồ nhát gan! Vậy mà lớn tiếng làm ta hết hồn!_ Gia Luật chửi thầm Nguyên Gia Luật nghe tiếng Cổ Bách Thần Chùy đã lâu. Nhất là tuyệt kỹ Truy Phong Quyết, cầm chùy đánh người mà như múa trong cõi bồng lai, nhanh nhẹn và thanh thoát với cây Phá Thiên Chùy nặng trăm ký. Một người to lớn ục mịch như Cổ Bách lại cầm cây chùy cả chục người khiêng nổi thì làm sao lại có thể đánh chùy như múa được. Nghĩ đến đó, Gia Luật nữa khâm phục nữa sợ hãi. Lúc nãy hên là nhanh trí hét lên trước lấy thế thượng phong, nếu không thì khó bảo toàn tính mạng với Cổ Bách Thần Chùy. Gia Luật Tị Lị vắt mồ hôi trán, thở phào. Nói đến Cổ Bách, sau khi ba chân bốn cẳng chạy lên sa mạc mặt đất, hắn mệt lả người, nằm soài ra đất mà thở hổn hển. Đang nằm lim dim thì một bóng đen che mặt hắn. Giật mình, hắn bung người ngồi dậy xem địch hay thù. Người này râu bạc dài đến bụng. Người cao 2 thước, dáng người thanh thoát và tao nhã hợp với khuôn mặt hiền từ nhưng không dấu nổi vẻ nghiêm nghị trong ánh mắt và bộ áo đạo sĩ đang mặc. Nhìn cách ăn mặc và quần áo cũng đủ biết người này giữ vị trí không nhỏ trong môn phái. Cổ Bách ngạc nhiên: _ Ngươi là... _ Người đời gọi ta với cái tên Đạo Thanh Chân Nhân. Phải chăng các hạ là đệ tử của Thiên Vương bang, Thiên Hạ Đệ Nhất Thần Chùy Cổ Bách? _ Hahaha! Quá khen rồi! Ta xin nhận hai chữ Thần Chùy, nhưng bốn chữ Thiên Hạ Đệ Nhất thì Cổ mỗ không dám tranh giành với Đạo Thanh tiên sinh. _ Bần đạo đã ẩn mình, từ lâu đã không còn màng đến tranh chấp giang hồ thì sao có thể gọi là Thiên Hạ Đệ Nhất được! Tính Cổ Bách rất kêu ngạo và hống hách, nhưng y cũng là người biết thân biết phận, biết người biết ta. Nói đến 2 chữ Đạo Thanh thì ai trong thiên hạ không nghĩ đến một người! Mà người đó đang đứng trước mặt y. Y nào dám hống hách với người mà thiên hạ tôn sùng như thánh chứ! _ Không biết tiên sinh đến nơi nắng nôi cháy bỏng da người này làm gì vậy? Không phải tiên sinh đang sống sâu trong núi Phục Ngưu sao? _ Ta vẫn đang ở đó nhưng hôm nay có mấy đệ tử của Võ Đang đến tìm ta hỏi vài chuyện. Ta không muốn nghĩ đến chuyện giang hồ nên đi đây đi đó, thưởng ngoạn non xanh nước biếc. Vậy còn các hạ, cớ sao lại nằm đây thở mệt mỏi thế kia! Nói ra sợ quê nên Cổ Bách thoái thác:" À! Lúc nãy tại hạ tập Đoạn Hồn Thích và Truy Phong Quyết nên mệt quá, lăng ra thở đó mà" _ Không biết các hạ có nghe tin vừa rồi có một nhân tài xuất hiện ở phía Tây nước Đại Lý chưa vậy ? _ Phía Tây nước Đại Lý?? Không lẽ là Thiên Long Tự?? _ Các hạ quả là người trong giang hồ! Mọi chuyện đều tinh thông!............ Đạo Thanh chuyển người, mắt nhìn về hướng Nam, hướng đến Thiên Long Tự và nói: _ Chuyện là tối hôm qua, trong lúc ta nhìn sao xem thời vận của nhà Tống thì có một ngôi sao rơi thẳng xuống phía nước Đại Lý. Hôm nay, hỏi kỹ hơn thì mới biết ngôi sao đó rơi xuống Thiên Long Tự. Cũng chính vì điều đó mà sáng hôm nay ta thấy nhiều cao thủ đi về nước Đại Lý. Chắc có lẽ là do các phái cử đi để thám thính tình hình. Không biết lần xuất hiện này, là điều may hay điều rủi cho nhà Tống đây! Nói đoạn Đạo Thanh chào từ biệt Cổ Bách rồi cỡi mây bay đi. Cổ Bách nghe vậy cũng lật đật lên ngựa phi về Thiên Vương bang báo tin. Lại nói Ô Hợp Tất giả làm ăn mày điên khùng đến Ba Lăng huyện. Bị tụi nhỏ ở thôn ném đá đến chảy máu đầu. Cuối cùng, lão cũng lết cái thân tàn ma dại của lão đến bến đò để đi đến Thiên Vương Đảo. Nhưng không may cho lão, khi đến bến đò thuyền phu chặn lại nói: _ Lão ăn mày thúi kia, cút đi chỗ khác cho ta làm ăn. _ Lão muốn đi đến Thiên Vương bang để tìm đứa con thất lạc của lão, vậy cũng không được sao? _ Ờ thì....cũng được. Nhưng lão là ăn mày, làm gì có tiền mà đi thuyền. Vì đóng vai ăn mày nên lão đóng cho thật nhập vai. Mà lão đi do thám Hoàn Nhan hồng Liệt cũng không cho lấy một đồng mà còn nói:" làm ăn mày thì xin tiền của người ta mà xài". Lão lặng lẽ đi về làng, nhận giúp tay chủ quán nhậu giết vài con trâu rừng ở Miêu Lĩnh để làm thịt " bò " cho mấy tay bợm nhậu. Vậy là lão có tiền đi thuyền phu đến thiên vương đảo. Lão kêu thuyền phu chở lão ra phía sau đảo chứ không thẳng đến thủy trại của TVB để tránh bị dò hỏi. Cuối cùng lão cũng đặt chân đến được Thiên Vương Bang. Lão quyết định vào Thiên Vương động cắm trại để tối nay đột nhập vào chánh điện. Tối hôm đó, Dương Anh đang họp với Vương Tá, Dương Hồ và Lộ Văn Viễn ở chánh điện thì Cổ Bách bung cửa chạy vào, miệng vẫn còn thở hổn hển. _ Bẩm báo Dương bang chủ. Vửa rồi có tin, ở nước Đại Lý có... _ Có nhân tài xuất hiện!_ Dương Hồ chen vào. _ Ờ đúng rồi! Ta e là nên.... _ Cử người đến đó dò la tình hình!_ Đến phiên Lộ Văn Viễn. _ Ờ đúng luôn! sao các người biết vậy? vậy các người đã.... _ Rồi! Cổ huynh quá lo! Sáng nay muội đã sai Tiểu sư đệ cùng vài người đi qua Đại Lý xem thực hư thế nào rồi!_ Dương Anh nói _ Tiểu Ca!! Cái thằng mới vào Thiên Vương bang chưa được 2 tuần trăng? Nó còn trói gà chưa chặt, chưa biết múa Hồi Phong Lạc Nhạn như thế nào cho đúng mà Dương bang chủ đã phái nó đi rồi ư! _ Ngươi cũng có biết múa Hồi Phong Lạc Nhạn đâu!_ Vương Tá biếm vào _ Ta cầm chùy thì sao múa được Hồi Phong Lạc Nhạn. Thiệt là!_ Cổ Bách gân cổ lên cãi. _ Tiểu Ca tuy còn trẻ và mới gia nhập Thiên Vương chúng ta, nhưng thân tháp nhanh nhẹn, đầu óc thông minh. Tương lai sẽ là một hào kiệt. Sau này sẽ rạng danh cho Thiên Vương chúng ta_ Vương Tá nói thêm. Cổ Bách nghe vậy không phục nhưng cũng bỏ qua mà bàn đến chuyện khác: _ À! Còn một chuyện nữa. Chả là lúc nãy khi đi thuyền về, thuyền phu có nói lúc chiều này có một tên ăn mày đến Thiên Vương đảo tìm con... Cốpp!_Dương Hồ đặt vội chén trà đang uống xuống bàn nói to! _ Ăn mày à!! Nói xong, đoạn cầm thương tung cửa sổ lao ra ngoài. Cổ Bách chưa rõ chuyện gì thì Lộ Văn Viễn cũng phi theo sau Dương Hồ. Vương Tá giải thích: _ Chiều này có người trong thôn báo lại có một người ăn mày từ đâu đến, dáng vẻ điên điên khùng khùng, hành tung khác lạ. Từ trước đến giờ Ba Lăng huyện làm gì có ăn mày, mà ăn mày lại đến Thiên Vương đảo tìm con. Nếu đến từ chiều thì lẽ ra đã đến gặp người trong Thiên Vương bang để hỏi thăm. Đằng này chúng ta không gặp một tên ăn mày nào từ chiều đến giờ. Rõ ràng là do thám! Có thể nó cắm trại phía sau điện, trong Thiên Vương động. Lúc này, Vương Tá mới thấy quần áo của Cổ Bách có vết xướt, máu vẫn còn đỏ tươi trên da. Vương Tá ngạc nhiên hỏi: _ Cổ huynh bị phục kích à? _ Bọn Đường Môn! Trên đường về thì đối mặt với bọn chúng bên ngoài Thành Đô nên quyết chiến với chúng. Vì người đông và toàn chơi Phi đao nên ta không thể nào xoay sở nổi, nên bị thương sơ sơ. Nhưng bọn chúng thì chắc mẩm là tàn phế vài tên. HAHAHAHA! Vừa cười xong thì Cổ Bách nghe tiếng cửa cổ vỡ tung. Từ bên ngoài, Dương Hồ bay vào, rớt ngay xuống bàn Cổ Bách đang ngồi làm chiếc bàn vỡ làm đôi. Dương Hồ xem ra bị trọng thương, da thịt bỏng nặng, miệng còn ngậm máu bầm nói như người sắp chết:" ...Thiên...Thiên...Ngoại...". Nói chưa hết lời thì ngất. _ Thiên Ngoại Lưu Tinh? Chẳng lẽ là người của THiên Nhẫn giáo? Lộ văn Viễn đâu?_Nói xong, Vương Tá đưa tay với lấy cây Phá Thiên Kích, phi người phóng ra. Vừa phóng ra thì gặp Lộ Văn Viễn bay vào, cả hai đập đầu vào nhau. Vương tá bật người ra phía sau, đầu óc quay cuồng, nhìn thấy chim bay đầy trời. Phần Lộ Văn Viễn thì tệ hơn, máu chảy từ miệng giờ còn chảy ra ở đầu nên bất tỉnh ngay lập tức. Dương Anh giật thót mình! Vội vàng cầm đao, phi người ra cửa sổ nhưng không nhìn thấy một ai. Lại vội vàng bay vào điện, gọi người đến chữa trị vết thương cho ba người. Cổ Bách đứng xem, phán vào một câu:" Hừ! Có một thằng do thám mà cũng đánh không xong" Dương Anh nhìn Cổ Bách không nói một lời. Sau đó cũng về tẩm cung nghĩ ngơi. Cổ Bách cũng đi về phía phòng của mình nào có biết Ô Hợp Tất trên nóc nhà nhìn y với nụ cười nham hiểm như đã phát hiện ra điều gì thú vị lắm!..... Nói đến đệ tử Thiên Vương, Tiểu Ca, mồ côi cha mẹ từ nhỏ. Được một gia đình ngư dân già không con ở Ba Lăng huyện cưu mang. Sớm thấy Tiểu Ca thông minh sáng dạ, lại thật thà chất phát, lại hay dùng tre làm thương đánh võ chung với bọn trẻ con trong làng nên ngư ông quyết định cho Tiểu Ca đi theo con đường võ nghệ. Tròn 15 tuổi, Tiểu Ca được ngư ông đưa đến Thiên Vương, nhận Dương Hồ làm sư phụ. Tiểu Ca vốn thông minh, chỉ một tháng mà đã tinh thông hết 15 bộ thương cơ bản của Thương Pháp Thiên Vương. Thấy đệ tử tiếp thu nhanh, lại chăm chỉ tập luyện, Dương Hồ liền có tình cảm tốt với Tiểu Ca, sớm muốn Tiểu Ca thành tài. Lại nhân lúc chọn người đi Đại Lý để thăm dò việc xuất hiện nhân tài, Dương hữu sứ bèn tâu với Dương Anh cử Tiểu Ca đi qua Đại Lý để tạo cơ hội cho Tiểu Ca lập công trạng. Thấy Tiểu Ca mặt mày sáng sủa, có dáng dấp của con nhà võ tướng lại được Dương hữu sứ nói giúp nên Dương Anh đồng ý cho Tiểu Ca theo các sư huynh khác đi Đại Lý. Rời Thiên Vương đảo, Tiểu Ca cùng các sư huynh đi đến Tương Dương. Sau đó băng qua Kiếm Các Tây Nam trước đi đến Thành Đô để qua thôn Giang Tân. Dừng lại thôn Giang Tân thì trời cũng đã sụp tối. Lần đầu tiên đi xa, lại phải đi liên tiếp bốn ngày từ Kiếm Các đến thôn Giang Tân, Tiểu Ca mệt lả người, đặt lưng xuống đống rơm là ngủ thiếp đi. Các sư huynh còn lại thì vẫn thức bàn chuyện ở nước Đại Lý: _ Không biết lần xuất hiện này là may hay gở cho võ lâm đây? Mạnh Tức nói _ May hay gở, thì liên quan gì đến Thiên Vương chúng ta! Tên ấy theo Tống ta cũng đánh, theo Kim ta cũng đánh. Việc gì phải đi dò la tin tức cho mệt người. Rõ là sư phụ rỗi hơi!_ Mạnh Phong thở dài. _ Dám nói với sư phụ như vậy à? Muốn sống trong động đình hồ ăn thịt cá sấu 1 tháng hả?_ Tiêu Dao trêu. _ Oái! Không dám đâu, thịt cá sấu dưới đó vừa tanh vừa dở. Một tuần còn chịu không nổi, đừng nói chi đến 1 tháng. Thà không ăn mà chết đói còn hơn. _ Không hẳn là không liên quan đến Thiên Vương chúng ta. Mục đích của ta là bảo vệ dân lành khỏi bọn tham quan. Việc rời khỏi đảo lần này cũng là mục đích xem biết người đó thế nào, theo tà phái hay chính phái. Ít ra ta cũng biết được người đó có tuyệt kỹ gì đề về bẩm báo với bang chủ để có kế sách đối phó trước. Đó gọi là biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. Các đệ không nghe sư phụ vẫn hay dặn sao? _ Nhưng sư phụ chủ quan quá, chỉ cử có 4 người chúng ta đi. Mà... lại cho cái thằng Tiểu Ca đần đần này đi nữa chứ! _ Chúng ta đi trong bí mật. Chúng ta sẽ giả làm thường dân nước Đại Lý lên Thiên Long Tự. Mọi hành tung không được để lộ, nếu không khó bảo toàn mạng sống mà về Thiên Vương bang! Tiểu Ca tuy mới vào bang nhưng tiếp thu nhanh nhạy, chuyến đi lần này cũng là giúp cho đệ ấy biết thế nào là chốn giang hồ_ Mạnh Tức giải thích! Bất ngờ Mạnh Phong nói to:" Có thích khách!" rồi né người tránh mũi tiêu bay đến. Mũi tiêu cắm vào cột gỗ không một tiếng kêu. _ Hồ diệp tiêu!! Bọn đệ tử Đường Môn. Đuổi Theo!! Nhưng thân pháp đệ tử Đường Môn cao siêu khác người, Mạnh Tức chưa kịp ngồi dậy thì 2 bóng đen đã mất hút khỏi tầm nhìn. _ Bọn Đường Môn cũng đến Đại Lý sao? Vậy chuyến này, Thiên Long Tự không tránh khỏi cảnh đổ máu rồi! Sáng hôm sau, bốn người cũng đặt chân đến nước Đại Lý. Nơi đây phong cảnh xinh đẹp, mê hoặc lòng người. Tuy là một nước nhỏ nhưng rất bình yên. Người đi lại tấp nập, nhộn nhịp như ngày tết. Bốn người không một chút nghỉ chơi, lại hỏi thăm đường đến Thiên Long Tự. Bình thường Đại Lý phủ đã đông đúc, giờ lại càng đông đúc hơn khi các anh hùng hào kiệt đổ về Thiên Long Tự xem mặt nhân tài. Nhác thấy cũng có thể nhận ra 3 cô nương phái Ngũ Độc xinh đẹp như tiên đang bị mấy chàng trai trong phủ trêu ghẹo. Mạnh Tức còn nhận ra 5 tên Đường Môn đang ăn cơm hộp bên vỉa hè, chắc bọn chúng là người đã hành thích tối qua! Có lẽ đêm tối nên chúng không nhìn được mặt nên hôm nay bọn chúng không ngó ngàng gì đến Mạnh Tức. Có cả mấy tên ăn mày đang bò bò lết lết xin tiền, nhìn cách xin tiền cũng biết là đệ tử Cái bang. Mạnh Tức lại lo sợ đường đến Thiên Long Tự dễ đi khó về.... Bạn đã xem các topic này chưa?:
|
|
#2
|
||||||||||||||
|
||||||||||||||
|
Hồi II:
Thiên mệnh Nói đến việc có một ngôi sao rơi xuống Thiên Long Tự, anh hùng hào kiệt không ai không khỏi lo lắng cho số phận của võ lâm Trung Nguyên. Thập đại môn phái đều cử người đến Thiên Long Tự xem sự thể thực hư ra sao. Thiếu Lâm là phái đến trước tiên. Diện kiến Hiền Từ Phương Trượng, sư phụ trụ trì Thiên Long Tự, Huyền Không nói: _ Chắc hẳn sư phụ cũng biết mục đích của đệ tử đến Thiên Long Tự để làm gì! Vậy nên kính mong sư phụ đồng tâm giúp sức cho sự việc tiến hành được trôi chảy mau lẹ. _ Mấy khi đệ tử của Thiếu Lâm đến thăm bổn tự, xin mọi người cứ thong thả đã_Hiền Từ từ tốn táp. _ Chuyện này rất cấp bách, ảnh hưởng đến an nguy của võ lâm Trung Nguyên. Sư phụ của đệ tử có dặn, đi sớm về sớm thì sẽ tránh được cảnh máu chảy đầu rơi. Mong sư phụ giúp cho. Nghe vậy, Hiền Từ phương trượng liền gọi đệ tử dắt ra một đứa trẻ trạc 15 tuổi, da dẻ hồng hào, mắt to mũi cao nhìn qua cũng biết là công tử của một gia đình giàu có. Huyền Không hoài nghi: _ Nó đây sao, thưa sư phụ! Dáng vẻ yếu đuối, da mặt lại giống công tử, sao lại có thể là.... _ Đó là mệnh trời!_Hiền Từ phương trượng vừa nói vừa vuốt râu, mắt nhìn về phía xa xăm. _ Nếu thực là nó, vậy xin sư phụ cho đệ tử dẫn về Thiếu Lâm Tự báo cáo sự việc với sư phụ Từ Nhân. _ Ai cho phép Thiếu Lâm phái dẫn người đi? Tiếng nói từ phía cửa chính vọng vào. Tiếng nói trong vắt nhưng mạnh mẽ như tiếng suối chảy. Tiếng nói đã dứt nhưng tiếng vọng vẫn còn, vang mãi một hồi lâu trong đại điện của Thiên Long Tự mới dứt. Huyền Không nghe tiếng nói vội quanh mặt nhìn về phía cửa. Thì ra là đệ tử Võ Đang phái Hoa Hành. Theo sau còn có vài đệ tử nữa, tay cầm kiếm vắt ra sau lưng, dáng người ai nấy đều thanh tao nho nhã, bước chân điềm đạm chậm rãi. Hoa Hành đến trước Hiền Từ phương trượng bái kiến. Sau đó đến nhìn đứa trẻ: _ Dám hỏi, đây có phải là thần đồng chân mệnh thiên tử. Người nắm giữ vận mệnh của võ lâm Trung Nguyên? _ Đích thị là nó_ Hiền Từ sư phụ đáp. Hoa Hành phấn khởi liền nói tiếp: _ Vậy kính mong sư phụ trụ trì, cho bần đạo dẫn về nuôi dạy. Chờ ngày phụng mệnh đất nước, gây dựng lại sự nghiệp nhà Tống. _ Thiện tai, thiện tai! Đứa trẻ này, bần tăng đã nhận nuôi, phải đem về Thiếu Lâm Tự. Xin thí chủ đừng bận tâm nữa!_Huyền Không từ tốn nói. _ Sao lại giao cho Thiếu Lâm Tự được. Thiếu Lâm Phái bản chất nhu nhược, ko dám ra tay sát sinh. Nếu giao đứa trẻ này cho Thiếu Lâm liệu có giúp được nhà Tống phạt Kim hay không! Hay là phải đợi 100 năm nữa, lúc đấy không biết có còn nhà Tống để giúp! _ Thiện tai! Mọi khúc mắc từ tâm mà ra. Võ công Thiếu Lâm Tự từ lâu đã lấy cái tâm làm gốc. Lấy từ bi mà hành xử mọi việc trên đời.Lấy cái thiện để cảm phục cái ác. Chuyện này cũng không phải ngoại lệ. Vậy sẽ tránh được cảnh máu chãy đầu rơi. Người dân lại tránh được cảnh binh đao biển lửa. Đó là đức cho muôn dân. _ Vớ vẩn! Không giết hết bọn Kim cẩu thì làm sao có thể nói đến chuyện phục hưng nhà Tống! Với lại, đứa trẻ này da dẻ hồng hào, thân mình yếu đuối, không hợp với việc luyện tập cực khổ của phái Thiếu Lâm. Ta nghĩ cho nó theo con đường nội công sẽ thích hợp hơn hết! Đang nói đến đây, bên ngoài lại có nhiều người kéo đến làm ồn ào nơi cửa chùa. Hiền Từ phương trượng cùng mọi người đi ra ngoài để xem cụ thể sự việc. Ngoài sảnh đường Thiên Long Tự, anh hùng hào kiệt khắp mọi nơi kéo đến đông như kiến. Có kẻ tò mò chỉ muốn nhìn tận mắt thần đồng ra sao, có kẻ lại muốn thu nhận thần đồng làm đệ tử để sau này vang danh bổn môn. Cũng không ít kẻ đến để giết thần đồng trừ hậu họa cho Kim Quốc, đó là đệ tử của Ngũ Độc giáo và Thiên Nhẫn giáo. Việc xuất hiện thần đồng cứu thế như là một con cờ hóa giải thế bí tắt cho võ lâm Trung Nguyên. Nên nó được anh hùng hào kiệt quan tâm cũng là chuyện bình thường. Các môn phái đi theo nhà Tống, ai cũng muốn dạy dỗ đứa trẻ để giúp nhà Tống chinh phạt Kim Quốc. Nhưng đó chỉ là mục đích bên ngoài, bên trong, phái nào cũng biết có được thần đồng trong tay , tức là phái đó sẽ trở thành môn phái đứng đầu võ lâm Trung Nguyên. Khi đó việc thôn tính các phái khác chỉ còn là việc của thời gian. Nhưng người tính không bằng trời tính, sự thể không đơn giản như những gì giang hồ vẫn thường nghĩ. Còn chuyện vì sao cả võ lâm Trung Nguyên lại biết được có thần đồng xuất hiện thì đó là bi kịch của 10 năm trước cũng xảy ra tại Thiên Long Tự... Hiền Từ phương trượng thấy chuyện không lành, quan cảnh giống y như chuyện xảy ra 10 năm trước, trong lòng không khỏi âu lo: _ Các thí chủ đến đây với mục đích gì, bổn tự đã biết rõ. Mọi chuyện bổn tự đã chuẩn bị chu đáo. Mong các thí chủ giữ tôn nghiêm nơi nhà Phật! Nói xong, Hiền Từ phương trượng nhìn xuống đám người vừa kéo đến, nhận ra 3 ni cô, biết chắc đó là đệ tử Nga Mi do Thanh Hiểu phái đến, liền lên tiếng chào hỏi: _ Đệ tử Nga Mi đến bổn tự, không được ra nghênh tiếp, thiệt thất lễ. Chẳng hay, sư phụ Thanh Hiểu cũng muốn tranh giành thần đồng thiên tử? _ Đệ tử Nga Mi phái, Diệu Như, bái kiến Hiền Từ phương trượng. Sư phụ Thanh Hiểu đoán biết có thần đồng xuất hiện tại Thiên Long Tự nên sai đệ tử đến. Trước cùng Hiền Từ phương trượng tìm được chánh minh phái để giao phó thần đồng thiên tử, sau để đề phòng có điều bất trắc xảy ra còn kịp ra tay can thiệp tránh lại có thêm thảm sát. _ Quả là Thanh Hiểu sư thái, mọi chuyện trước sau đều chu đáo!_ Hiền Từ phương trượng nghe vậy thì gật đầu ra vẻ hài lòng. Nói xong, Hiền Từ phương trượng ra hiệu cho đứa trẻ đi ra. Hiền Từ phương trương tiếp:_ Đây là thần đồng chân mệnh thiên tử. Mấy ngày trước, đúng như lời tiên đoán, trời không mưa nhưng có sấm xét đánh xuống Vô Tướng Bảo Tháp làm cho một phần của Bảo Tháp vỡ vụn. Dưới chân bảo tháp, các đệ tử của bổn tự thấy một đứa trẻ đang nằm ngủ. Nó đang ở trước mắt các vị đây. Dám hỏi ai muốn lãnh sứ mạng nuối dưỡng nó? Có tiếng nói phát ra từ phía sau đám đông: _ Có bản lĩnh nhận sứ mạng to lớn này còn ai ngoài phái Tiêu Diêu chứ!_ Nói xong, người này bay ra trước mặt mọi người, ngạo nghễ nói tiếp_ Đinh Điền phái Tiêu Diêu, thay mặt bổn phái đến đây đón thần đồng về dạy dỗ, hẹn ngày cùng chư vị anh hùng tề Tống phạt Kim. Nói vừa dứt câu, Đinh Điền liền kinh công đến bên Hiền Từ phương trượng nắm tay đưa trẻ định dắt đi. Bất ngờ, phía sau có luồn khí xông lên thẳng đến Đinh Điền. Đinh Điền thấy có nguy chợt kinh công lên cao, xoay người xem ai đánh lén. Nhìn mới thấy, phía sau Hiền Từ phương trượng có đệ tử Võ Đang phái Hoa Hành, Đinh Điền liền đáp xuống sảnh đường cách xa đứa trẻ vài thước. _ Võ Đang lừng lẫy thiên hạ, sao lại có đệ tử đánh lén thế kia?_ Đinh Điền khích. _ Tiểu tử! Cao thủ còn chưa lên tiếng, thì đến khi nào mới đến lượt ngươi! Quả là không biết trời cao đất rộng, phen này ta sẽ dạy cho ngươi một bài học. Hoa Hành hét lên, đoạn múa kiếm phi người ra phía trước thằng đến Đinh Điền, rồi chuyển người niệm chú. Chợt có vô số kiếm khí từ trên cao rớt xuống ghì chặt Đinh Điền. Sau đó Hoa Hành vung kiếm thẳng đến Đinh Điền. Từ trong đốc kiếm phát ra vô số vòng tròn lớn dần đến mũi kiếm. Đinh Điền bị kiếm khí ôm chặt, vội gồng mình phá giải. Kiếm khí bung ra biến mất trong không khí, cũng là lúc mũi kiếm của Hoa Hành gần sát ngay ngực Đinh Điền. Y liền ngả người lùi về sau né mũi kiếm. Lùi được một đoạn an toàn, y mới kịp hoàn hồn: _ Quả không hổ danh cao thủ Võ Đang, kiếm khí kinh người xuất chiêu thần tốc._ Thoát chết khỏi mũi kiếm của Hoa Hành, quả thật có là cái may của Đinh Điền. Đinh Điền thấy sự thể không xong, bèn nói thuận_ Phái Võ Đang uy danh lẫy lừng, võ công thuộc loại bậc nhất Trung Nguyên. Nếu như đã có Hoa Hành thay Võ Đang phái nhận trách nhiệm nuôi đứa trẻ thì phái Tiêu Diêu không có gì phản đối. Hẹn ngày cùng nhau chiến đấu. Nói xong, y cúi mặt, lùi về phía sau đám đông. Hoa Hành thấy vậy cũng không còn chấp nhặt nữa, liền quay lại phía Hiền Từ phương trượng nói: _ Nếu như đã vậy, bần đạo xin dắt đứa trẻ về Võ Đang phái. _ Nói dắt là dắt đi vậy sao? Hoa Hành nhìn xem ai vừa lên tiếng thì thấy một cô nương xinh đẹp tuyệt trần kinh công đến. Tay cô gái cầm Yển Nguyệt Đao, sắc đao lạnh lẽo như khuôn mặt của cô nương. _ Dám hỏi cô nương là..._ Hoa Hành vái chào _ Tố Diệp, đệ tử của Bạch Doanh Doanh_ Cô nương đáp lễ. Nghe nói đến Bạch Doanh Doanh, Hoa Hành sửng sốt, chân lùi về vài bước, tay trở đầu kiếm, thi triển thế đề phòng. Hoa Hành nghĩ:" Ngũ độc giáo cũng chen vào việc này, lại còn ung dung ra mặt trước anh hùng võ lâm mà phần đông là kẻ thù của Bạch Doanh Doanh. Chắc hẳn phía sau còn có nhìu người trợ thủ". Nghĩ xong liền nói: _ Ngũ độc giáo đến Thiên Long Tự, là muốn giết hay muốn chiếm đoạt thần đồng thiên tử? _ Muốn biết thế nào thì đợi sau khi tiếp chiêu của bổn cô nương đã._ Tố Diệp mặt lạnh như sắt, vừa nói dứt lời liền niệm chú chỉa tay về phía Hoa Hành. Quanh người Hoa Hành liền xuất hiện vòng độc bao quanh. Hoa Hành phen này ba sống bảy chết, khó bảo toàn tính mạng. Tố Diệp quăng vòng độc xong, vội múa đao thi triển chiêu Bách Độc Xuyên Tâm. Vừa vung đao lên định chém xuống thì bất ngờ có bàn tay đánh vào phía bên hông Tô Diệp. Tố Diệp liền chuyển tấn đưa đao qua ngang người chống đỡ. Nhưng lực tay quá mạnh, Tố Diệp thân gái yếu đuối không chịu được một chưởng liền văng ra vài thước, miệng hộc máu, nhìn lại xem ai đã chưởng mình thì thấy Huyền Không đứng đó tay chấp lại nói: _ Thiện tai! Chốn cửa Phật tôn nghiêm, tà phái sao dám đến đây quấy nhiễu._ Nói đoạn, Huyền Không nhìn thấy tay mình biến thành màu nâu rồi chuyển sang màu đen, hết hồn nhìn Tố Diệp. _ Long Hổ Trảo chỉ có thế thôi ư?_ Tố Diệp nói xong, phi người kinh công đi mất. Cùng lúc trong đám đông, có 2 bóng nhi nữ cũng kinh công bay theo. Hai nhi nữ không quên vung đao ra phía sau, đao khí bay về phía đám đông đang đứng làm cho 1 đám người không né kịp mà dính độc. Người bị dính độc hét lên đau đớn sau đó lăn ra bất tỉnh, chưa biết sống chết thế nào... |
|
#3
|
||||||||||||||
|
||||||||||||||
|
Thôi thôi trật tự di mày ơi. Nói nhiều và dài quá mêt.
|
|
#5
|
|||||||||||||||
|
|||||||||||||||
|
chuyen sex hay day'
tiep tuc de^ the' chim anh co' lo^ng chua ma` vao` cho~ co^ng co^ng ma` noi' nhieu` nhu cho the' ???????????? thang` dien |
|
#6
|
|||||||||||||||
|
|||||||||||||||
|
Dài quá bó tay thôi!
|
|
#7
|
|||||||||||||||
|
|||||||||||||||
|
nghe chuyện của bạn mà tôi cứ liên tưởng đi đâu đâu đấy là sao bạn ơi
|
|
#8
|
|||||||||||||||
|
|||||||||||||||
|
dài dài.......................waaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa aaa'''''''''''''''''''''''''''''''''''''''''''''''
|
| Bạn đã nói Cám Ơn cho bài viết của cuongfigo xin cám ơn bạn: | ||
linhkute9x (31-03-2009)
| ||
|
#9
|
||||||||||||||
|
||||||||||||||
|
hay ma`
|
![]() |
| Bookmarks |
| Tags |
| hồi , kỳ , lâm , sưu , tầm , truyền , võ |
| Ðang đọc: 1 (0 thành viên và 1 khách) | |
| Ðiều Chỉnh | |
| Xếp Bài | |
|
|
Các chủ đề khác
|
||||
| Ðề tài | Người Gởi | Chuyên mục | Trả lời | Bài mới gởi |
| Cuộc Thi tuyển chọn Diễn viên Điện ảnh – Phim truyền hình ‘’NGÔI SAO NGÀY MAI 2009’’ | hotteen_2009 | Tin Tức Làng Giải Trí | 1 | 15-04-2010 09:50 AM |
| Quan hệ tốt với giới truyền thông | .Lu | PR & Marketing | 0 | 03-06-2009 04:48 PM |
| Xây dựng hình ảnh một chuyên gia để thu hút giới truyền thông | Administrator | PR & Marketing | 0 | 14-04-2009 03:26 AM |
| Thiếu lâm tự - Thái sơn bắc đẩu | Manhdada | Diễn Đàn Game Online | 16 | 31-03-2009 02:11 PM |
| Truyền thông là gì? | LuvBi | Truyền thông - Quảng cáo | 0 | 04-02-2009 10:14 AM |